Thủ thuật, hacking, tool, code, công cụ hiện đại

Thủ thuật, hacking, tool, code, công cụ

chia sẻ

Gái gọi sinh viên của khách làng chơi

Trước khi bước vào cuộc mây mưa, mỗi cô gái đều khéo léo, phô ra tấm thẻ sinh viên với khuôn mặt non choẹt nhằm chứng minh về thân phận “gái gọi sinh viên” của mình. Tấm thẻ sinh viên trở thành một thứ giấy “thông hành” khiến các cô trở nên có giá hơn và được những vị khách làng chơi ráo riết săn lùng.

Thương hiệu “gái sinh viên”

Đời sống ngày càng đi lên, khi hầu bao của những vị khách làng chơi ngày càng rủng rỉnh và họ đã quá nhàm chán với những tụ điểm mại dâm nhớp nháp, tất yếu họ sẽ tìm đến những thú vui mới, hấp dẫn hơn và cao sang hơn.

Thay vì chọn những cô gái mại dâm xếp hàng lũ lượt ở các “phố đèn đỏ” hay những con ngõ “sung sướng” khét tiếng thì giờ đây họ chỉ việc ngồi nhà, nhấc máy alo và nhờ những tay tú ông, tú bà mối lái cho một cô gái gọi nhưng được cộp mác “sinh viên”.

Nhiều khách làng chơi tìm đến các cô gái gọi gắn mác sinh viên

Nhiều nữ sinh đang còn ngồi trên ghế nhà trường, nhưng vì mải ăn chơi đua đòi hoặc vì hoàn cảnh đưa đẩy, không giữ được mình đã nhắm mắt đưa chân vào các ổ mại dâm và trở thành gái bán dâm chuyên nghiệp.

Khác với tầng lớp mại dâm theo lối “nông dân”, những cô gái sinh viên khi đã trở thành gái bán dâm chuyên nghiệp, thì cái thẻ sinh viên dường như là một tấm “thông hành” để khách làng chơi có cảm giác mình được “lên mây” với một trí thức.

Khách làng chơi nhiều người không ngại bỏ công săn lùng để được thưởng thức thứ “hàng hiếm” đó.

Một sinh viên làm gái gọi thì thu nhập hàng tháng lên đến cả chục triệu đồng nếu "quan hệ" tốt với các má mì, các nhà nghỉ, khách sạn, bởi đây là "khẩu vị ưa chuộng" của khách mua dâm lắm tiền.

Gái gọi sinh viên bao giờ cũng có cái “chất” hơn từ cách nói năng, cử chỉ, điệu bộ không bỗ bã, bốp chát như gái bán dâm thuộc dạng ít học hay thất học. Có lẽ vì "phần học thức" cao hơn ấy mà "gái gọi sinh viên" trở thành “thương hiệu cao cấp”.

Các cô gái gọi đang là sinh viên thường không bao giờ xuất hiện ở ngoài đường để chờ khách, thường ít ai biết rằng ngoài thời gian đi học, họ còn kiêm thêm nghề “đi khách”.

Để có thể kiếm được những gái gọi sinh viên thuộc dạng “hoa khôi” vừa có tài vừa có sắc, không chỉ cần có nhiều tiền mà cũng cần sự quen biết, mối lái kỹ càng mới có thể “gọi” được.

Tan trường là …

Những cơn mưa phùn cứ rả rích khiến cho thời tiết trở nên nhớp nháp, bẩn thỉu, đường phố phủ một lớp ẩm ướt khiến ai muốn ra đường cũng phải lắc đầu ngán ngẩm. Ngồi trong một góc quán café chờ đợi, cuối cùng cô gái tên G. đã xuất hiện.

Tôi được một người bạn giới thiệu cho G., cô gái từng là một gái gọi sinh viên chính hiệu. Nhưng bây giờ thì cô đã ra trường và từ bỏ cái nghiệp “buôn hương bán phấn” ngày nào của mình rồi.

So với độ tuổi 28 của mình, G. trông khá già dặn nhưng không vì thế mà mất đi nét đẹp đằm thắm, dịu dàng.

Sau một hồi nói chuyện quanh co cho tư tưởng của G. được thoải mái, cuối cùng tôi cũng được cô trút bầu tâm sự về một thời lạc lối của mình khi vẫn ngồi trên ghế của giảng đường đại học.

G. lớn lên ở mảnh đất trước đây từng được gọi là “Cửa ngõ của Thủ Đô” khi chưa sát nhập vào Hà Nội làm một.

Sau khi học hết cấp 3, với lực học tương đối khá của mình, G. thi đỗ vào một trường đại học có tiếng. Sau khi biết tin đỗ đại học, G. hết sức thoải mái vì được gia đình chiều chuộng.

Bước vào giảng đường đại học, những áp lực học hành của 12 năm đã tan biến, việc bước vào cánh cổng trường đại học khi đó với G. không khác gì vừa mới lạc vào một chốn “thiên đường” với biết bao điều mới mẻ đang chờ đón.

Gia đình cũng thuộc diện khá giả nên G. được bố mẹ thưởng cho rất nhiều tiền bạc để sắm sửa vào đại học.

Cũng từ đây, cô nữ sinh ngày nào đã hoàn toàn lột xác. Vốn đã có nhan sắc, lại biết cách ăn vận hợp mốt, trông G. như một thiểu thư đài các bước vào giảng đường.

Thế rồi theo chân những người bạn bè thuộc diện “chơi bời”trong lớp, G. bắt đầu biết đến đi chơi đêm, những cuộc rượu say sưa ở quán bar, vũ trường, nhảy nhót, đập phá.

Cô gái vừa bước sang tuổi 18 không biết rằng những nơi ấy có rất nhiều má mì vẫn chầu trực sẵn để “săn” những cô gái trẻ măng, xinh đẹp nhằm đưa vào đường dây mua bán dâm cao cấp của họ. Và G. nhanh chóng lọt vào “tầm ngắm” của các tú bà.

Sau một vài lần lên quán bar chơi, G. đã gặp và quen biết một người phụ nữ trẻ đẹp cũng thường xuyên lên bar vào buổi tối. Sau vài câu làm quen, người phụ nữ kia xin G. số điện thoại và nói rằng để thỉnh thoảng tâm sự và rủ cô đi chơi.

Từ đó, người phụ nữ lọc lõi kia “tiêm nhiễm” vào đầu cô gái mới lớn những suy nghĩ lệch lạc về tiền bạc.

Ả dụ dỗ G. bằng cách đưa ra những con số rất hời mà G. sẽ nhận được, đổi lại G. chỉ cần ngồi uống rượu với khách hàng tại các quán bar, vũ trường. Nếu gặp “khách sộp”, G. có thể được bo thêm rất nhiều, thoải mái chi tiêu…

Mới đầu G. đã từ chối lời mời mọc hấp dẫn này. Nhưng ả má mì chuyên nghiệp chẳng khó khăn gì để thay đổi cách suy nghĩ của những cô gái trẻ người non dạ như G.

Nắm được tâm lý “thích thể hiện” của cô gái trẻ, ả má mì tiếp tục đánh trúng tâm lý của cô khi tiếp tục vẽ ra viễn cảnh G. được chiều chuộng, ăn mặc sành điệu và mang phong cách của dân chơi, mọi người sẽ nhìn G. bằng con mắt ngưỡng mộ, ghen tị.

Được đưa đón bằng xe hơi sang trọng, thích mua đồ hàng hiệu gì cũng có, nhất là những người đàn ông để G. “cặp” đều là những công tử hay những “ông lớn” có thế lực.

Thể rồi, dần dà, trong những lần gặp phải chuyện buồn vì học hành, rồi chuyện tình yêu trai gái, tâm lý buồn chán đã khiến G. lần đầu tiên chủ động liên lạc lại với ả má mì để đi chơi với những người đàn ông sành điệu, giàu có. Kể từ đây, con đường trở thành gái gọi sinh viên của G. cũng bắt đầu.

Ban đầu G. chỉ đi uống rượu, đi chơi với những “đại gia”, “thiếu gia” hay la cà ở các quán bar trên địa bàn Hà Nội.

Mỗi khi vào cuộc nhậu, cánh đàn ông đều nhìn G. với ánh mắt khao khát thèm thuồng. Có không ít người đàn ông còn tìm mọi cách để tiếp cận G., đưa đón, mua sắm và chiều chuộng cô như một bà hoàng.

Điều đó vuốt ve sĩ diện và thói ảo tưởng của cô gái trẻ bốc đồng. G. càng ngày càng dấn sâu vào các cuộc vui thâu đêm suốt sáng rồi cặp kè với một trong số những người đàn ông đó.

Kể từ đó, G. chuyển chỗ ở, đến ở trong một chung cư mini cho “xứng tầm”, xao nhãng học hành và quan hệ tình dục vô độ.

Được một thời gian ngắn, G. chia tay “người yêu” đại gia. Cô rơi vào trạng thái trầm cảm nặng nề sau những cuộc vui thâu đêm suốt sáng. Lúc này, ả má mì kia vẫn còn “để mắt” tới G., liền rủ G. đi chơi với nhóm khác.

Sự chán chường về tinh thần và dạn dày trong chuyện chăn gối đã khiến G. trở nên dễ dãi hơn bao giờ hết trong chuyện quan hệ tình dục. Càng ngày, G.càng phụ thuộc vào ả má mì nọ.

Ả dọa nếu G. không nghe lời sẽ tuôn hết những chuyện ăn chơi trác táng về gia đình và trường học để cô xấu hổ. Hơn nữa, do ăn ngon mặc đẹp quen rồi, số tiền bố mẹ G. chu cấp tuy không phải ít nhưng cũng không đủ để cô đáp ứng những chuyện ăn mặc, làm đẹp của mình.

Kể từ đó, ngoài việc “phục vụ” những người quen biết trong ma trận các mối quan hệ phức tạp của mình, G. thường xuyên phải phục vụ những “đại gia” theo “chỉ đạo” của ả má mì trên.

G. trở thành gái bao trong đường dây của ả từ lúc nào không hay …Từ thời điểm đó, G. bỏ hẳn việc đi nhậu cùng các đại gia trong vũ trường.

G.bỏ học triền miên. Đến khi nhận được thông báo của lớp trưởng về việc có thể bị cấm thi tất cả các môn, G. hoảng hồn đi xin thầy rồi từ đó cứ sáng sáng G. đến trường, tối lại theo chân các “đại gia” để mua vui cho họ.

Cách sống ấy dần ăn sâu vào G. khiến cô mất hết cảm giác lo lắng, sợ hãi. Thậm chí cô còn có ý định bỏ học. Nhưng vì sợ bố mẹ biết chuyện sẽ không chấp nhận nên G. vẫn cố đi học bình thường. Vả lại, G. cũng thừa hiểu rằng, nhờ có mác sinh viên mà G. được các “khách hàng” ưu ái, chiều chuộng hơn hẳn.

Sự trượt dốc của G. có lẽ sẽ không bao giờ dừng lại nếu như không có một ngày trong lần đi làm G. lại gặp phải đúng một người bạn quen biết của mình.

Còn định lảng tránh, nhưng người bạn kia đã nhận ra G. Sự xấu hổ cùng những lời khuyên của người bạn kia đã khiến G. không còn muốn tiếp tục cái kiếp sống buông thả và quyết tâm dứt bỏ để trở về cuộc sống bình thường.

G. còn cho tôi biết, việc làm gái gọi sinh viên diễn ra nhan nhản ở các trường đại học. Nhiều sinh viên ban ngày đi học có thể ăn vận rất giản gị và sống khép mình, không thể hiện nhiều với mọi người, nhưng đến đêm họ lại lột xác trở thành những những cô gái sành điệu, kiều diễm tại những quán bar và lả lơi, ong bướm với những gã trai nhiều tiền hám của lạ.

Đi “săn” gái gọi sinh viên cao cấp

Sau cuộc trò chuyện với G., tôi đã hiểu được phần nào về của những nữ sinh viên không làm chủ được mình đã sa ngã vào vòng xoáy của tiền bạc để rồi buông thả bản thân.

Để thâm nhập vào thế giới của những cô nàng gái gọi được đóng mác sinh viên trí thức, anh bạn tên Long mà mọi người vẫn gọi là Long “lơ” đã trở thành người bạn “đồng hành” để dẫn đường, chỉ lối cho tôi. Dặn dò tôi “những điều cần biết” rồi Long đưa cho tôi chiếc điện thoại đã bấm sẵn cuộc gọi.

Tiếng điện thoại vừa đổ hai hồi chuông, phía đầu dây bên kia giọng cô gái đã vang lên rất dịu dàng. Tôi bình tĩnh nói như những gì tay Long “lơ” đã chỉ dạy: “Em có phải là Hà không? Anh là bạn anh Long đây. Nghe đến đó, cô gái trả lời tôi: “Vâng, bạn anh Long thì được rồi, em đang học, lát em gọi cho anh nhé”, rồi cô gái dập máy.

Thấy tôi vừa tắt máy, Long “lơ” vội vỗ đùi cười khoái chí: "Đấy, chú thấy không, nó là sinh viên mà. Anh đã từng giới thiệu nó với mấy đứa rồi. Hàng xịn chứ không phải hàng nhái đâu". Mỗi lần tôi ngồi chén tạc, chén thù với gã là Long thao thao bất tuyệt kể về những chiến tích thời trai trẻ của mình.

Và, chuyện không bao giờ thiếu trong những lần ấy- gã khoe cái danh sách số điện thoại của hàng loạt những cô em chân dài, xinh tươi "cần là có" ở Hà Nội.

Long bảo, mấy cô gái mà gã biết đều là sinh viên kiêm nghề gái gọi chứ không phải gái vẫy quá đát lề đường. Sở dĩ, Long biết nhiều là mấy năm trước hắn từng là bảo kê, dẫn gái cho các nhà nghỉ. Giờ mang tiếng là "gác kiếm" nhưng thi thoảng gã vẫn đá ngang nếu có khách yêu cầu.

Không quá lâu để phải chờ đợi, tranh thủ lúc ra chơi giữa giờ các tiết học, cô gái tên Hà đã gọi lại cho tôi. Qua vài lời cò cưa, cuộc ngã giá nhanh chóng được thực hiện. Cô gái cho tôi biết giá cả mỗi lần đi khách có mức chung từ 800.000 - 1 triệu đồng tùy vào thời gian và phí "bãi đáp".

Hà cho biết thêm, sở dĩ có "giá mềm" như thế là cô "buôn bán độc lập" chứ không theo đường dây chung chi nào cả. Cô còn khoe: "Em là sinh viên đại học năm cuối nên anh cứ yên tâm".

Đến đây, tay Long “lơ” cười ha hả và nói trêu tôi rằng: “Thôi nhé, đến đây thì chú tự đi mà tìm hiểu tiếp, em nó “ok” rồi thì cứ việc đến đúng giờ mà “chiến” thôi. Giờ đi ăn cái gì trước đi còn có sức mà chiều em”.

Đúng lời đã hẹn với cô gái gọi sinh viên tên Hà kia, tôi đến một nhà nghỉ khá “hoành tráng” nằm trên dọc đường láng, Đống Đa, Hà Nội. Theo như lúc hẹn thì cô ta có nói với tôi rằng, em quen đi khách ở chỗ lịch sự rồi, nên bảo tôi thuê ở đây cho sạch đẹp.

Vừa ngồi xuống chiếc giường với chăn đệm trắng muốt, thơm tho đặt trong một căn phòng rất đẹp không lâu thì một cô gái trẻ, tóc chấm vai, mắt đeo mi giả, hai má mịn màng với lớp phấn hồng mở cửa bước vào.

Cô gái mới đến nhìn tôi mỉm cười rồi đi thẳng vào phòng và nói rằng: “Gì mà cứ ngồi ịch ra như ngố tàu thế kia”.

Hà không trẻ so với cái tuổi 19 như giới thiệu nhưng cô có vẻ biết và hiểu đời như những gái gọi sành sỏi. Rồi rất tình cảm, cô ta ngồi nép sát vào tôi để mà thủ thỉ, khẽ luồn tay vào ví, cô lấy ra tấm thẻ sinh viên của mình để phô bày ra trước mặt tôi.

Trên tấm thẻ là dòng chữ in đậm Lê Thị Hà SN 1993, là sinh viên đại học…, có dấu đỏ đóng giáp lai rất rõ ràng. Thật sự là nếu không nhìn kỹ thì thật khó mà tin được người trong tấm ảnh thẻ sinh viên và người ngồi trước mặt tôi là một.

Khuôn mặt non choẹt của những cô gái vừa chân ướt, chân ráo bước vào giảng đường đại học quá xa lạ với khuôn mặt son phấn kiều diễm đang hiện hữu.

Hà kể rằng, vì không có đủ tiền ăn học nên hành nghề bán dâm và nhà nghỉ này luôn là “bến đáp” của cô mỗi khi tan lớp. Với 800.000 đồng đi “tàu nhanh” của mình, cô sẽ phải trả cho nhà nghỉ 200.000 đồng.

Hằng ngày, Hà vẫn đi học cùng các bạn, cô chỉ “hành nghề” vào thời gian nghỉ mà thôi. Mỗi lần đi khách cô cũng kiếm được cả triệu bạc và do cũng không thuộc dạng quá chơi bời, cần nhiều tiền tiêu xài, nên Hà không gây áp lực cho mình, trái lại cô coi những cuộc đi khách như những lần hẹn hò thú vị. Lúc nào thoải mái và có hứng thì đi, có lúc khách gọi Hà cũng chẳng thèm đoái hoài.

Những cô gái gọi sinh viên như Hà ăn đứt những cô gái mại dâm theo lối quê mùa, ít học. Từ cách nói chuyện rất hiểu biết, đến thái độ với “khách” cũng rất đàng hoàng chứ không vồ vập.

“Nếu như chục năm trước đây, người ta thường nói về việc những cô gái non nớt từ quê lên tỉnh bị lừa vào những ổ gái điếm để rồi không tìm được lối thoát khỏi tay má mì, thì giờ đây người ta thấy gái gọi đứng đầy đường mà chẳng ai bắt ép, thậm chí sinh viên chủ động tìm đến các tụ điểm để kiếm tiền nuôi gia đình và bản thân.

Vậy là những người có học có hành đàng hoàng vẫn tìm đến công việc này như một nghề nghiệp để nuôi sống bản thân mình.

Và đã là cái nghề thì cũng phải dựa vào quy luật cung cầu, cũng phải có kĩ năng và cũng phải “đóng thuế” như bao nghề khác, thậm chí khủng hoảng kinh tế làm cho họ phải “giảm giá” như bao ngành khác”, Hà nói ra vẻ rất hiểu biết.

Hà kể rằng, như năm nay khủng hoảng kinh tế, các anh trai lắm tiền đi gái cũng ít, chúng em phải bảo nhau giảm giá, để bọn sinh viên choai choai nó còn đủ tiền mà đi, chứ cứ hét giá cao quá, không ma nào nó đi thì có mà chết đói.

Gái gọi sinh viên giả cạnh tranh với gái gọi sinh viên “xịn”

Cũng theo lời Hà kể với tôi, chuyện làm ăn của những cô gái sinh viên như cô cũng gặp nhiều khó khăn bởi nhiều gái mại dâm khác cũng tự khoác lên mình cái “mác sinh viên” để đánh lừa những tay khách làng chơi hám của lạ.

Bình thường là loại gái mại dâm rẻ tiền, thế nhưng khi có cái danh đang là “sinh viên” thì giá cả đi khách sẽ khác hẳn. Thậm chí, các cô gái bán hoa còn có quyền “chảnh”, được lựa chọn cả khách mình sẽ đi.

Sự thật là trong vô số những gái gọi sinh viên, thực ra chỉ một bộ phận rất nhỏ là "chính hiệu", thường thì dân chơi hay bị lừa hoặc cố ý để mình bị lừa nếu các em xinh, bắt mắt.

Theo như Hà nói thì trên nhiều cung đường mại dâm khét tiếng ở Hà Nội hiện có một chuỗi nhiều nhà nghỉ mà các thanh niên thường lui tới và thì thầm mách bảo cho nhau.

Trong mỗi nhà nghỉ đều là một động mại dâm chuyên nghiệp tồn tại bao nhiêu năm qua. Tại đây luôn túc trực 5, 6 cô gái trẻ tuổi từ 18 đến 23 được nuôi giữ luôn tại ngôi nhà này.
Tuy nhiên để tăng thêm giá trị món hàng, các chủ nhà nghỉ tự phát huy sáng tạo, gắn cho mỗi cô một trường.

Cô thì SV năm nhất khoa tiếng Hàn, cô khác là SV trường CĐ Văn hóa Nghệ thuật và các cô này lúc nào mở miệng cũng khoác lác về việc học hành của mình.

Tuy nhiên, có một điều đơn giản mà bà chủ động và các gái mại dâm ở đây không nghĩ tới, đó là nhiều cô đã làm việc ở đây suốt mấy năm trời nhưng lúc nào cũng giới thiệu mình là SV năm nhất.

Bên cạnh đó, nhiều người dân sống xung quanh khu vực này cho biết các “sinh viên” ở đây luôn ở nhà 24/24h, chưa bao giờ thấy cô nào cắp sách đến trường..

Hà còn kể câu chuyện về động mại dâm của má mì tên Thu. Bà chủ này còn quảng cáo rằng trong tay mình có cả sinh viên học khoa tiếng Trung, tiếng Anh, tiếng Nhật để phục vụ cho khách nước ngoài sang đây.

Tuy nhiên, chỉ đến khi khách vào phòng tiếp xúc với những cô gái đó mới vỡ lẽ rằng, một chữ tiếng Trung bẻ đôi các cô cũng không biết, tiếng Anh thì chỉ bập bẹ được vài chữ bồi.

Tinh vi hơn, có những cô gái mại dâm không thuộc bất cứ bà chủ nào, nhận thấy sự "màu mỡ" ở mảnh đất có sinh viên sinh sống nên đã kéo nhau đến thuê nhà ở, sống như những sinh viên để đánh lừa những tay khách làng chơi.

Nhiều cô khi kéo đến ở những khu sinh viên của các trường đại học còn tiến hành kinh doanh “vốn tự có” ngay tại những khu trọ.

Nhiều anh chàng sinh viên sau mỗi lần quan hệ lại giới thiệu cho nhau. Lâu dần, phòng trọ của gái mại dâm biến thành một nhà nghỉ, khách có nhu cầu chỉ việc đến đó, “ăn bánh xong thì trả tiền”.

Thực hiện: / Nguồn: Phunutoday.vn

Vương quốc games

Tép cảnh…nghìn đô ở Việt Nam

Chỉ nhỉnh hơn đầu que tăm, nhưng ít ai ngờ rằng mỗi chú tép thủy sinh nhỏ xíu có giá lên tới hàng trăm nghìn đồng, thậm chí, có con giá trị cả nghìn…đô.

Hàng nghìn đô… một con tép

Thú chơi tép cảnh đã phổ biến trong Nam từ vài năm trước nhưng tại Hà Nội mới chỉ rộ lên thời gian gần đây.

Tép thủy sinh cảnh có khá nhiều loại với các tên gọi khác nhau như cherry đỏ, ong, cọp, kinh kong, mũi đỏ, chấm trắng, xanh lá, bí vàng…Trong đó, loại được nuôi phổ biến và giá cả vừa túi tiền nhất là loại Cherry đỏ khoảng 20.000 đồng – 40.000 đồng/con. Đắt hơn là tép ong, trên thân của chúng được chia thành từng khoang trắng, đỏ/đen rõ rệt, trông rất bắt mắt, khi mới xuất hiện vài năm trước, loài này được định giá gần 100 USD/con. Tuy nhiên, do tép ong sinh sản khá tốt nên hiện chỉ khoảng 70.000 đồng – 150.000 đồng/con tùy hạng và xuất xứ, tép ong Nhật thường có giá đắt hơn.

Còn những loại tép thủy sinh thuộc hàng “VIP” như kinh kong, tép cọp thì có "mê" tép cảnh đến mấy, nhiều người cũng phải lắc đầu lè lưỡi bởi giá của nó được tính bằng hàng nghìn USD, phải dân “đại gia” mới dám chơi. Hơn nữa, chơi tép cảnh phải theo đàn từ vài chục đến vài trăm con trong bể chứ chẳng ai chơi lèo tèo vài con bao giờ bởi loại sinh vật này rất nhỏ.

Theo nhiều người sành chơi, tại nước ngoài, giống tép thủy sinh nước ngọt cũng được bán khá đắt đỏ, phổ biến như tép ong cũng có giá hàng chục euro.

Bảng báo giá tép cảnh trên một trang web nước ngoài. Ảnh: Nhật Nam.

Theo anh Quang, ở Cầu Giấy, Hà Nội, một người đam mê tép thủy sinh thì những con tép cảnh “VIP” xuất hiện ở trong Nam với số lượng đếm trên đầu ngón tay. Còn tại Hà Nội, vài người mới chỉ chơi tép ong. “Nuôi tép cảnh không phải đơn giản, nếu không cẩn thận chết hết như chơi, nhất là với thời tiết ngoài Bắc, nên ít người ở Hà Nội dám bỏ ra số tiền lớn như thế để chơi những con như kinh kong hay cọp”, anh Quang cho hay.

Anh Tuấn Dũng ở D4, Trung Tự, Hà Nội, người đang sở hữu hàng trăm con tép ong đỏ, ong đen. “Chơi tép cảnh trong Nam mới phổ biến chứ ngoài này thời tiết thất thường, rất khó nuôi, nhiều người thích cũng không dám mua nên hiếm nơi cung cấp”.

Một chú tép king kong có khả năng biến đổi màu, theo giới nuôi tép cảnh có giá lên tới cả nghìn đô. Ảnh: diendancacanh.

Chiếc bể thủy sinh chứa những con tép quý hiếm của anh Dũng được đặt ngay gần lối vào, cạnh phòng khách. Nếu đứng cách bể khoảng 5 – 6 mét, chỉ quan sát được vài cây rong rêu, phiến đá, sỏi…trong bể. Chỉ khi chủ nhân của nó bật đèn trong bể và đứng gần lại mới thấy hàng trăm con tép chỉ nhỉnh hơn đầu que tăm với những khoang trắng, đỏ, trắng đen đang bơi lội tung tăng, một vài con nằm lẫn trong đám rong rêu phải dồn hết nhãn lực mới thấy được.

Nhìn những con tép ong nhỏ xíu, ít ai nghĩ nó có giá cả trăm nghìn đồng một con. Anh Dũng cho biết đã nuôi tép cảnh gần một năm nay, hiện trong bể của anh có khoảng 150 con tép ong đỏ và đen. Số tép này được anh đặt mua trong Sài Gòn rồi ship ra Hà Nội theo đường máy bay.

Trong 150 con tép ong của anh Dũng có đủ hạng, tùy vào màu sắc mà phân ra s, ss và sss. Trong đó, ong hạng sss thân màu trắng chỉ có một vòng đỏ/đen phía gần đầu và có chấm đỏ/đen phía trên là đắt nhất bể, có giá khoảng 120.000 đồng/con, còn hạng s giá khoảng 60.000 đồng – 70.000 đồng/kg. Tính ra, riêng tiền tép trong bể của anh Dũng cũng ngót ngét cả chục triệu đồng.

Khó như chăm… tép

Không chỉ tốn tiền mua tép mà người chơi còn phải chi ra cả đống tiền phục vụ cho sự tồn tại của chúng như lắp điều hòa, trang trí bể, tiền thức ăn…

Anh Nam ở phố Bạch Mai, Hà Nội đang nuôi khoảng 90 con tép cherry đỏ và tép ong cho biết đã chi gần 20 triệu đồng cho chiếc bể chứa tép cảnh. Còn chiếc bể của anh Tuấn Dũng cũng ngốn mất hơn 15 triệu đồng. Chưa kể thức ăn cho tép còn khá đắt đỏ, một lọ thức ăn của Nhật chỉ 25g có giá tới 330.000 đồng, các loại của Đài Loan, Malaysia... cũng có giá tương đương.

Thức ăn nhập khẩu cho tép cảnh của anh Tuấn Dũng, một lọ 25g có giá tới 330.000 đồng. Ảnh: Nhật Nam

Nhưng người trong giới mê tép cảnh cho biết, không phải cứ vung tiền ra là có được bể tép cảnh trong nhà bởi nuôi loài thủy sinh đắt đỏ này tốn không ít công phu. Chính vì vậy mà người Hà Nội dù thích cũng không dám chơi loại giá nghìn đô bởi với thời tiết miền Bắc, sơ sẩy một chút, nghìn đô có thể tan biến trong một đêm.

Anh Tuấn Dũng cho hay, từ khi mới tập tành chơi tép, anh đã phải “hy sinh” hơn 100 con tép ong do chưa biết cách chăm sóc.

Còn số tép của anh Quang đã phải “ra đi” do khổ chủ non kinh nghiệm cũng lên tới gần 100 con. “Ban đầu, khi mới nuôi, mình chưa biết cách điều chỉnh nhiệt độ, độ PH trong bể nên đàn đầu tiên 40 con chết sạch sau 5 ngày đưa về. Đàn thứ 2 khoảng ngần ấy con cũng chết dần chết mòn, nhìn mà xót hết cả ruột. Đến đàn thứ 3, mình vào tận TP HCM, mất gần 2 tuần học cách chăm sóc chúng từ một anh bạn chuyên về tép ong, số tép bị chết mới dừng lại. Bây giờ thì mình có thể tự tin về kinh nghiệm chăm sóc cái giống “đỏng đảnh” này”, anh Quang chia sẻ.

Theo anh Quang, với tép cảnh, bể nuôi phải lắp hệ thống điều hòa để đảm bảo nhiệt độ nước lúc nào cũng ở mức 23 - 26 độ. Nền đáy bể phải dùng phân đất của Nhật hoặc lá bàng để giữ ổn định độ PH ở mức 6,6 - 7. Một điều rất quan trọng là nên trồng cây thủy sinh nhằm ổn định chất lượng nước và tạo môi trường tự nhiên cho tép đồng thời phải thay nước đều đặn, nhất là với những ai nuôi ong đỏ bởi chúng rất dễ bị ngộ độc nitrate, yêu cầu nước chất lượng cao để sống khỏe và thay vỏ. Thay 30% nước mỗi tuần. Ngoài ra, hệ thống lọc, chiếu sáng…cũng phải có những tiêu chuẩn riêng.

Nếu như người nuôi cá rồng, loài cá cảnh nghìn đô còn có lý do về mặt phong thủy tốt cho gia đình, làm ăn, buôn bán thì tép thủy sinh lại không có ý nghĩa về mặt này. Người chơi tép đơn giản chỉ vì…thích. “Mình có sở thích nuôi cá cảnh từ bé, ở nhà đã có sẵn một bể cá nhưng đến khi nhìn thấy loài tép này thì như bị thôi miên, nhìn cái thích ngay và muốn nuôi bằng được. Chỉ người nào thích mới thấy được cái cảm giác thích thú khi chăm sóc và ngắm chúng bơi lội trong bể. Còn khi chúng "mang bầu" thì thực sự chủ nhân là người bận rộn, lo lắng đến mất ăn mất ngủ”, anh Quang cười nói.

PV ghi lại một số hình ảnh về tép thủy sinh cảnh tại bể của anh Tuấn Dũng:

Nếu nhìn qua, chỉ quan sát được vài cây rong rêu, phiến đá, sỏi…trong bể.
Chỉ đến khi tiến sát lại, quan sát kỹ mới thấy những chú tép nhỏ xíu lẫn trong đám rong rêu.
Khi anh Dũng cho thức ăn vào trong bể...
Hàng trăm con tép ong bắt đầu túa ra.
Cận cảnh những chú tép ong tuyệt đẹp của anh Tuấn Dũng.
Chiếc bát thủy tinh dưới đáy bể đựng thức ăn cho tép. Ảnh: Nhật Nam.

Thực hiện: / Nguồn: Đất Việt

 
Ky nang ban hang ky-nang-ban-hang
10 10 1125 (c) by
Google Thủ thuật, hacking, tool, code, công cụ