chia sẻ

Truyện dài tập: Cuộc đời của Năm Cam ( phần 9 )

Luông điếc đi tù về, mất vợ mất cả con và mất luôn lãnh địa giang hồ vốn được gã cát cứ từ sau ngày giải phóng là vùng đất Thị Nghè lắm thị phi...
 
Cưu mang một gã giang hồ thất thế nhưng có máu liều mạng này, Năm Cam đã nhẩm tính đến việc dùng Luông điếc vào một cuộc thanh toán mà theo y, chỉ có Luông mới đủ gan dạ. Kẻ thù Lâm chín ngón vẫn còn đó sờ sờ, dù chưa đủ sức để gây phiền nhiễu cho Năm Cam nhưng với bản tính lo xa, Năm Cam quyết không để cho Lâm mọc đủ lông cánh để gây hại cho mình. Luống điếc, tên giang hồ Miền Nam duy nhứt, đã từng tỏ ra coi thường Lâm và sẵn sàng “ thịt” Lâm khi “anh Năm có yêu cầu”, đây chính là điều Năm Cam cần ở Luông...

Để Luông có thể sống một cách tạm gọi là “ cơm no bò cưỡi” nhưng không thể trở thành giàu có để luôn lệ thuộc vào mình, Năm Cam sẵn lòng cung cấp mọi yêu cầu của tên đàn em điếc lác này trong chừng mực còn kiểm soát được. Lúc này Luông đã có vợ mới. Mai, tên cô vợ của Luông, tuy xuất thân từ gia đình tử tế nhưng lại không tử tế chút nào. Những đòi hỏi quá quắt của cô vợ xinh xắn , trẻ trung đã làm cho Luông ngày càng lún sâu vào vòng kiềm toả của Năm Cam.

Luông đem về dưới trướng hai tên thuộc hạ thân tín. Năm Cam hết sức hài lòng về tính tình của chúng liều mạng còn hơn cả Luông điếc và rất dễ bảo.

Tâm cá voi, tên thật là Nguyễn Văn Thanh sinh năm 1961 xuất thân từ hẻm 100 Khăn đen- Suối Đờn, Đinh Tiên Hoàng quận Bình Thạnh. Y thường lui tới với Luông điếc và cột chặt vào hoạt động của đàn anh trong loại hình dịch vụ đòi nợ thuê. Những món nợ khó đòi từ các phi vụ buôn gỗ lậu hoặc thiếu tiền chơi bạc đá gà, được thuê với giá thỏa thuận từ 20 đến những 50% tổng giá trị, đã giúp Tâm cùng Luông điếc và Trung mập sống một cách phủ phê.

Trung mập sau một thời gian qui phục dưới trướng Năm Cam đã trở cờ để đi theo một tay anh chị vừa loé sáng hứa hẹn một tương lai bá chủ là Bình Kiểm.

Bình Kiểm trước khi thành danh hầu như chẳng một tên cắc ké nào biết tới, huống chi là ông trùm Năm Cam. Về việc này, ông hoàng đế thế giới ngầm cứ tiếc mãi vì đã không nhìn ra chân tướng của đối thủ tương lai để triệt tiêu sớm.

Có tên Bình Kiểm là vì gã có một thời gian nghĩa vụ quân sự trong đơn vị kiểm soát quân sự ở thành phố Hồ Chí Minh. Gốc Bắc, nên Bình Kiểm giao du với một loạt giang hồ anh chị ở Hà Nội, Hải Phòng, Nam Định...xiêu dạt vào Sài Gòn. Đặc biệt có thể kể đến bốn nhân vật nổi đình nổi đám trong giới Bake này: Thành Chân đã đầu quân dưới trướng Năm Cam, Thành Sùi- hùng cứ khu vực Nhà Văn Hoá Thanh Niên và là “ chồng hờ” của nữ diễn viên kịch nói Cát Phượng dù đang có vợ sờ sờ, Tuấn Tăng gốc Hà Nội-chuyên nghiệp tổ chức sòng sóc dĩa, bạn khá thân của Thành Chân, cuối cùng là Cường Híp, có đại bản doanh là quán karaoké ôm “ giai điệu” trên Võ Văn Tần. Trong bốn tên vừa kể, Cường híp được xem là ghê gớm nhất:Tâm cá voi tỏ vẻ bất phục Mười đen, dù đó chính là tên thuộc hạ thân tín của Năm Cam. Nguyên nhân từ một vụ đòi nợ thuê được Năm Cam giới thiệu. Khi chia chác số vàng kiếm được, Mười đen đòi phần nhiều hơn với lý do: là đàn anh!

- Không có đàn anh gì ráo! Tao gọi mày bằng “ mày” đó ...Tâm độp luôn.

Sợ máu hung hăng của Tâm, Mười đen chạy về tìm Năm Cam để mách lại. Năm Cam gọi Tâm cá voi đến nói giọng nhỏ nhẹ:

- Tâm kính trọng chú, gọi chú bằng chú thì phải cư xử sao cho được với thằng Mười đen, dẫu sao nó lơn tuổi rồi và cũng trung thành với chú...

Tâm hậm hực ra về, tuy không thể phục Mười đen như một đàn anh vì bản lĩnh và uy tín của Mười đen không đáng kể làm anh chị, nhưng sau lưng gã là một Năm Cam toàn quyền định đoạt số phận của giang hồ Sài Gòn!

Để an ủi vỗ về Tâm, Năm Cam bèn giới thiệu với gã một mối bở. Chủ khu giải trí vui chơi trong vườn Tao Đàn Tân trọc rất cần một vài người có máu mặt để bảo đảm an ninh, Tâm cá voi- Uùt dẹp được đưa vào vị trí ấy với số tiền nhận hàng tháng khá cao so với thu nhập của một công nhân viên chức.

Được thề, Mười đen càng lúc càng ngông cuồng ngạo mạn. Cho đến khi xảy ra vụ Thành Chân.

Thành Chân, ngoài việc cúc cung tận tụy dưới sự chỉ đạo của ông trùm Năm Cam, gã cũng có một vài quyền lợi riêng. Vũ trường VIP nằm trên đường Nguyễn Văn Chiêm, là vũ trường số 1 của Sài Gòn lúc bấy giờ. Hàng đêm, dân chơi lắm của từ Sài Gòn tụ tập về để vui vẻ theo câu: Aên Quận Năm, Nằm Quận Ba, Hát Ca Quận Nhứt, Cướp Giật Quận Tư...

Quyền bảo kê VIP được các chủ nhân chọn mặt gởi vàng cho Thành Châ gã có hẳn một bàn riêng và luôn một chai Hennessy X.O miễn phí cho “anh Thành Chân”. Mười đen đến chơi cũng phải è cổ ra mua vé như mọi người và dĩ nhiên, mọi khoảng khác đều phải “sòng phẳng là tri kỷ”.

Mười đen hậm hực tuyên bố trước mặt bọn bảo vệ, đàn em Thành Chân:

- Mẹ kiếp, thằng Thành Chân là cái gì mà tụi mày đòi dựa dẫm coi thường tao? Chẳng qua tao chẳng muốn anh Năm buồn thôi!

Tất nhiên, cũng vì sợ “ anh Năm buồn” như Mười đen, dù đàn em báo lại câu nói hỗn xược ấy , Thành Chân cũng đành bỏ ngoài tai.

Thế nhưng, Mười đen- con cáo già mượn oai hùm, đã không ngừng lại. Gã cho đàn em dò la để lên phương án “ gỡ bản số giang hồ” của Thành Chân.

Một đêm về sáng, Thành Chân vừa rời khỏi vũ trường VIP đã bị bám đuôi. Đến một đạn đường vắng, Thành Chân bị bọn sát thủ chặn lại và chém vào lưng vào vai để gọi là “cảnh cáo”. Liệu thế chỉ có một mình, Thành Chân mang vết thương đến bệnh viện băng bó và im lặng không nói một lời dù biết chắc ai đã cho anh em hạ thủ mình.

Tưởng đã êm xuôi Mười đen cười đắc thắng...

Niềm vui càng tăng khi Mười đen hay tin Thành Chân “thất thủ Hạ Bì” với một tiểu tướng giang hồ không tên tuổi là Bình Kiểm! Thực ra cũng chẳng ai ngờ vụ đụng độ xem ra dơn giản ấy đã khiến cho giang hồ Sài Gòn mọc thêm ra một thủ lĩnh mới.

Cũng từ việc tranh chấp quyền bảo kê vũ trường VIP giữa băng Thành Chân và nhóm Bình Kiểm đang ngoi lên tìm đất sống. Vài cuộc chạm trán xảy ra nho nhỏ, thương lượng mãi cũng chán...hai bên thách nhau mỡ cuộc quyết đấu trên đường Nguyễn Huệ. Nghĩa điên- một bằng hữu giang hồ với Thành Chân đã hùng hồn tuyên bố “sẽ ủng hộ hết mình” cho Thành Chân. Quân của Thành Chân- Nghĩa điên rải dài dọc trục lộ sẽ mơ ra cuộc huyết chiến với dao lê mã tấu hườm sẵn và hừng hực khí thế tiến công. Liên minh ấy, được xem ở Sài Gòn là mạnh nhất!

Bình Kiểm đến cùng một số đàn em ít ỏi của mình. Gã nhếch mép cười lạnh lẽo khi thấy trận địa đã sẵn sàng với lực lượng Thành Chân- Nghĩa điên đông gấp mấy lần mình. Đôi mắt ti hí của Bình Kiểm đảo tới đảo lui quan sát.

Cuộc đụng độ vừa xảy ra, Bình vén vạt áo sơ mi rút khẩu súng K54 đây ắp đạn ra chỉa thẳng vào bọn Thành Chân bóp cò...Tiếng nổ chát chúa đầy uy lực của khẩu súng trận làm toàn bộ sĩ tốt của liên minh Thành Chân- Nghĩa đên sợ cúm cả giò cẳng! Thậm chí có tên ngã lăn quay lại chiến địa vì sợ!

Nhanh chóng đến không ngờ, cuộc chiến đã phân thắng bại khi Thành Chân vắt giò lên cổ mà chạy chết. Gần như ngay lập tức, Bình Kiểm hạ lệnh thu quân để tránh sự săn lùng của lực lượng cảnh sát hình sự khi nghe tiếng nổ.

Nghe tin, Năm Cam tỏ vẻ bực bội trách Thành Chân:

- Chú có tên tuổi như vậy mà để một thằng nhóc con sờ đầu như vậy à?

Thành Chân không biết phải giải thích thế nào đành im lặng, mặt đỏ bừng...

Tuy trách đàn em nhưng Năm Cam bắt đầu chú ý đến tên giang hồ nhóc con không tên tuổi nhưng sẵn sàng chơi cả “hàng nóng” và cũng chẳng ngán ngại gì một đàn anh có tên tuổi như Thành Chân. Phải chi dưới trướng của y có được một loạt đàn em có tầm cỡ như vậy thì hay biết mấy? Nghĩ là làm, để tránh khỏi sự mếch lòng Thành Chân -Nghĩa điên, Năm Cam gọi Kim Anh đến gặp riêng ở một khách sạn. Ngoài chuyện “ tâm sự loài chim biển” cho trọn nghĩa tình cố cựu, Năm Cam giao cho “ võ hậu” kim Anh sứ mệnh tìm hiểu, lôi kéo và kiểm soát bằng được Bình Kiểm. Được lời như vời tấc lòng, Kim Anh lập tức “ phụng mạng”. Còn gì bằng, khi được phép của Năm Cam để “ tiếp cận thân tình” với một gã trẻ khoẻ đầy hấp dẫn bởi mụ đang độ hồi xuân sung sức như Kim Anh...? Lập tức mụ tiến hành và hết sức vừa ý.

Lúc này theo kế hoạch của vợ chồng Chung Tâm, Năm Cam đã xuất tiền ra”hùn” một nữa để mua một loạt 3 căn nhà mặt tiền trước đường Nguyễn Tất Thành, nơi trước kia là một lò bánh mì lơn. Để sửa sang cho hoàn chỉnh, lần đầu tiên, cũng theo sự tham mưu của Chung-Tâm, Năm Cam đã vay ngân hàng một tỷ đồng với mức lãi xuất vừa phải. Món nợ này, theo y- chỉ vài tuần thu nhập suông sẻ từ các kiểu làm ăn đa dạng từ thế giới ngầm, thì trả xong ngay, không thành vấn đề!

Thế nhưng, việc sữa chữa phát sinh đã ngốn sạch tiền thu nhập của y, Năm Cam theo gơi ý của Tùng- vị phó phòng cảnh sát hình sự năm xưa nay là trưởng phòng tham mưu tổng hợp, chấp nhận vay của Tùng 100 cây vàng vơi mức lãi 2 cây một tháng. Kệ, cũng coi như một cách hối lộ hợp pháp thôi mà, Năm Cam tự nhủ và vui vẻ với việc vay mượn một nhân vật hứa hẹn sẽ còn leo cao hơn trên nấc thang quyền lực.

Nhà hàng-khách sạn Cam khánh thành với sự ủng hộ tuyệt đối của các giới chức có liên quan với Năm Cam và của giới giang hồ xã hội đen ở Sài Gòn. Do Thành Chân đã tỏ ra kém bản lĩnh nên Năm Cam trao quyền “ bảo kê”- dù chỉ là hình thức, cho Mười đen và Bình Râu- em ruột của võ sư Vạn thầy dạy Taekwondo cho Trần Quang Hạ.

Đắc ý với cương vị mới, Mười đen nguyện sẽ hết lòng phục vụ “ anh Năm” và hùn một khoản tiền trang bị hệ thống ánh sáng cho vũ trường nằm trong khách sạn Cam.

Bình Râu- vốn không phải có xuất thân từ giang hồ nhưng lại khoái chơi trò xưng hùng xưng bá của bọn lưu manh chuyên nghiệp. Khi đã quen biết Năm Cam, có lần hẻm 148 Tôn Đản- cứ địa giang hồ của ông trùm để quậy. Suýt chút nữa y đã mất mạng nếu ông trùm không nghe ồn ào kịp ra can thiệp. Gã cứ tưởng bở nghĩ rằng hẻm 148 này không có anh hùng! Nào là ** lép, ** đui, Dũng xi ba chao, Hùng tề.v..v.. tên nào cũng dư khả năng đưa Bình Râu về chầu tiên tổ, cũng may cho gã là có lá bùa hộ mạng là Năm Cam.

** Nhứt, một quân tốt mới xuất hiện trong bàn cờ giang hồ của ông trùm, xuất thân từ khu Chợ Cầu Cống nhưng lấy vợ ở hẻm 148 Tôn Đản. Gã to con chậm chạp và trước khi vào tù năm 1989 với mức án 4 năm do cướp xe đạp cùng Dũng chùa, Phong cùi, chẳng ai biết đến gã. Khi thụ hình ở trại Bố Lá, gã thách Huệ sầu đời-con cọp già ở quận 10, đâm nhau tay đôi. Huệ sầu đời sắp hết án đâm ra lạnh giò, từ chối lời khiêu chiến. Tiếp đến, ** Nhứt thách luôn Hùng nheo-tay anh chị ở khu ga Hoà Hưng chỉ đứng sau Tuấn cô đơn, đã bị đâm chết ở trại Đồng Hòa-Tân Hiệp bởi Nhi lác quận 8, Hùng nheo cũng chạy mặt. Nghe thông tin của bọn tù mãn án báo về, Năm Cam lập tức gởi tiền vào trại giam thăm nuôi ** Nhứt.

Khi Sang đen, em ruột ** Nhứt về, Năm Cam đón về hẻm 148 cho giữ chân cảnh giới sòng bạc để giúp đỡ. ** Nhứt mãn án tù thay vì về hẳn với Năm Cam đã qua tá túc bên sòng bạc nhỏ của một bằng hữu giang hồ tên là Lũng-con má Nguyệt. Sau đó, ** Nhứt về đầu quân cho Lai em- ông trùm chợ cá Cầu Ông Lãnh mới nổi cộm.

Với giang hồ Cầu Muối, nơi phát tích và thành danh của hàng loạt anh chị côm cán, Năm Cam mỡ rộng quan hệ và hình thành một sự liên kết ngầm với các thế lực khác nhau. Hiệp phò mã, lúc mày với vị trí độc tôn của Năm Cam, đã được giang hồ phong tặng danh xưng đầy tính mỉa mai ấy, đã có lợi rất nhiều do thuở xưa đã từng là tên đầu đường xó chợ khu Cầu Muối. Lai em-thành danh từ vụ “cạch tay đôi” và đâm chết Lượm, cháu Đực Bà Tiều, vốn giỏi võ và số má giang hồ hơn Lai em xa, mà không hề bị kết án. Đây là một bí ẩn mà giới giang hồ đâm ra kiềng mặt Lai em. Nếu không có thế lực bao che, làm sao có việc giết người mà vẫn phây phây ngoài vòng pháp luật? Lai anh, một tên vớ vẫn, núp theo sự nổi danh của Lai em cũng tha hồ làm mưa làm gió một cõi.

Sau Lai em, là anh em ** Báo- ** Tư. Mai , đứa em gái của ** Tư, cũng đứng ra cho vay và trở nên giàu có, sau-để tăng thêm thế lực, đã gã con gái cho con trai Lai em, mượn danh nghĩa xuôi gia đề làm ăn suông sẻ. ** Tư-còn có tên gọi là Tư Râu, là một biện gà có tầm cỡ.

** Tư, để có thể tổ chức các trường gà một cách thuận lợi, cũng có những “ ông thầy” có tầm cỡ đứng sau lưng. Với chiếc thẻ cộng tác viên quân báo do Mười Điệp-lúc ấy l2 phó ban phụ trách cấp, ** Tư nghiễn nhiên đứng ngoài vòng luật pháp, do tính cả nể của các vị giới chức công an với nghành quân báo.

Lai em, có sự yểm trợ ra mặt của thiếu tá Ngọc, còn gọi là Ngọc sọ não do bị thương ở đầu trên chiến trường K. Viên thiếu tá du côn này liên kết làm ăn với Lai em và thọ lãnh của Lai em quá nhiều đến độ quên cả mình là quân nhân!

Sơn Hai Aån, một đàn em ở quận 4 của Năm Cam cũng hoạt động sòng bạc, trường gà, lại là đàn em của Ba Long- cấp trên trực tiếp của Mười Điệp, nên cũng có chiếc thẻ quân báo và thỉnh thoảng vẫn mượn súng K59 quan thầy đi hù dọa cho thêm chút số má.

Va chạm quyền lợi từ các trường gà, ** Tư và Sơn hai ẩn quyết định “ thịt” nhau để có thể trờ thành “ độc bá quần hùng”. Cuộc tranh chấp lên đến đỉnh điểm khi cả hai tên quyết tâm dùng “hàng nóng” giải quyết chiến trường! Thấy thời cơ thu phục hai tên này đã đến, Năm Cam bắt đầu lộ diện. Y cho người lần lượt mời hai tên đến gặp riêng y.

Cuối cùng thì lý lẽ đầy thuyết phục của Năm Cam đã lôi cả hai tên lẫn quan thầy của chúng lên bàn thương lượng.

- Lo mà kiếm tiền nuôi vợ con, tranh chấp đụng độ làm gì, lỡ mất hết thì sao? Thôi, tìm cách thỏa thuận với nhau mà sống!

Trong đêm ấy, tại một nhà hàng bia ôm, Năm Cam đích thân đứng ra dàn xếp và kiểm soát từng tên không cho mang vũ khí theo. Ba Long, Mười Điệp cũng có mặt để chứng kiến cho hai đàn em thỏa thuận.

Sau việc ấy, trong giới giang hồ, tên tuổi Năm Cam vụt mổi như cồn!

*

* *

Ít lâu sau, Sơn Hai Aån-do háo thắng hiếu danh đã tự bôi sổ tên mình trên chốn giang hồ. Gã rơi vào một vụ trọng án đành trốn chui trốn nhủi, nghe đâu phải giải phẩu thẫm mỹ cải sửa dung mạo để đi lại khỏi bị công an tóm cổ!

Tâm cá, cần phân biệt với Tâm cá voi, là một tên giang hồ đã có tên tuổi ở khu vực Kho 18 Cảng Sài Gòn. Thua độ đá gà sao đó, khi Sơn Hai Aån đòi tiền, Tâm cá không trả rồi còn hạ nhục Sơn. Sơn đến nhà gặp “ anh Năm” để vấn kế, Năm Cam nở nụ cười lạnh lùng:

- Anh ghét mấy thằng chơi ngang lắm! Tuỳ chú...

Với giang hồ,như vậy coi như lời tuyên án phát xuất từ ông trùm. Còn gì nữa mà không hành động?

Đêm ấy, trên chiếc xe 12 chỗ chỡ chật ních đàn em và mã tấu, Sơn dẫn đại quân đến đường Nguyễn Thần Hiếu để hỏi tội Tâm Cá.

Vung vẩy khẩu súng ngắn trên tay, Sơn Hai Aån phát hiệu lệnh tiến công. Luợm pédé, Sang đen, Dũng chùa... cùng hàng chục tên lăm lăm mã tấu lao vào nhà Tâm cá. Tuy kịp thời lên mái nhà để thoát thân nhưng nhìn thấy bọn sát thủ vây chặt gia đình để hành hung, Tâm cá đành trèo xuống để ứng chiến.

Quả bất địch chúng, Tâm cá bị chém gục tại chỗ và đau xuống chặt đứt lìa hai bàn tay...Thương chồng, Hồng- vợ Tâm, nhào đến ôm để đỡ cho chồng cũng lãnh luôn một nhát mã tấu vào đầu bất tỉnh nhân sự. Vụ án quá dã man nên không thể bưng bít dù Sơn cũng có đường dây thế lực riêng của mình... Năm Cam đành chấp nhận việc đào tẩu của đàn em.

*

* *

Để dành lấy vị trí khả dĩ trong giang hồ, trong lúc khu hẻm 148 Tôn Đản, sòng bạc chính của Năm Cam, đã có Bò lục- hung thần quận 4, làm bảo kê, ** Nhứt đành phải liên kết với Lũng để mở một cuộc chiến tạo tên tuổi. Gã và Lũng bàn bạc để cuối cùng đi đến một quyết định chọn mục tiêu là Phi, Lượm-em ruột Dũng Rừng-con Châu-Phụng, vốn là một đối thủ cạnh tranh địa vị với Lủng. Sát thủ chính được chọn là một thằng trẻ con. Thắng mã tà, tên của thằng nhóc, vốn được Lũng và má Nguyệt nhận ra bản lĩnh nên cưng chiều nó hết mực.

Sự việc xảy ra cũng nhanh như lúc bàn bạc, nạn nhân bị chém te tua và sát thủ từ tốn bỏ đi.

Vốn thừa kinh nghiệm đối phó với giang hồ , gia đình sau khi đưa nạn nhân vào trung tâm cấp cứu quận 4 đã cho người canh giữ. Nhận ra một số dấu hiệu lạ khi một vài chiếc xe chở bọn giang hồ lảng vảng đến khu vực y tế, lập tức chuyển nạn nhân vào trung tâm cấp cứu Sài Gòn, đồng thời gọi điện thoại báo cho CA quận 1.

Số sát thủ được lệnh đến hạ thủ cho tiệt nọc, đã phải lùi bước trước cảnh sát hình sự quận vây chặt hai cửa vào ra của bệnh viện.

Rồi sự việc cũng qua đi như hàng loạt sự việc khác động trời không kém ở mảnh đất quận 4.

Trang, cô nhân tình đem đến cái chết của Sơn đảo thuở nào, được Năm Cam tìm về để trọng dụng. Dẫu sao, về nghệ thuật đẩy đưa mồi chài đàn ông, Trang thuộc loại độc nhất vô nhị. Lúc này, Ngọc –em gái Trọng két , nhân tình trước kia của Lâm chín ngón, đang lao đao vì nợ nần, đã phải sống dựa vào hai đứa con gái ruột và nuôi. Yến, con gái Ngọc, được Năm Cam đưa vào làm Tài pán với mục đích kiểm soát mọi hoạt động của các tiếp viên nhà hàng lẫn vũ nữ. Quyên, đứa con gái nuôi của Ngọc, đẹp tuyệt trần và có lối nói chuyện hết sức ngây thơ, dù đó là “ một con hồ ly tinh” đã lôi kéo hàng loạt khách quen từ vũ trường VIP về cho Năm Cam. Thọ đại uý-cháu Năm Cam, mê tít con chồn có bộ lông mượt mà này nên đã lén lút cặp bồ với Quyên.

Hằng đêm, để thu hút khách vốn không thích ăn chơi ở quận 4 đến tụ điểm giải trí của mình, Năm Cam không thu tiền vé và rải giang hồ ra bảo vệ khách lui tới không bị cướp giật.

Tạm coi như suông sẻ, Năm Cam bắt đầu đi ăn chơi cho bỏ những ngày cùng khổ. Đồng thời qua việc ăn chơi, Năm Cam tính sẽ thu thập thêm những đàn em có máu mặt hầu bành trướng thế lực ra toàn bộ Sài Gòn.

Những tay cộm cán như: Tài ba đô, Năm Vĩnh, Tài lùn... đã được Năm Cam nhận là đàn em. Trong đó có Nhật cùi, một tên chuyên bảo kê nhà hàng, đã cùng Năm Cam Bắc du một chuyến vì một lý do hết sức vớ vẫn, theo Năm Cam là đi đòi nợ thuê!

Sơn Bạch Tạng, một người em kết nghĩa của Năm Cam, khét tiếng nhất Hà Nội lúc bấy giờ, cũng đã được tiến cử để gặp ông trùm thế giới ngầm miền Nam. Năm Cam đặc biệt trân trọng mối quan hệ với Sơn...

Thành Chân với những thất bại nhục nhã thời gian sau này, vẫn không thất sủng với đàn anh Năm Cam vì sao? Có hai lý do: Thành Chân vẫn có mối quan hệ nhất định với bọn giang hồ phía Bắc, không thể bổng chốc mà bỏ rơi gã! Kế đến, có lẽ quan trọng hơn, Thành Chân có mối quan hệ thân tình đặc biệt với Trịnh Nhu-giám thị trưởng trại Z30D- Hàm Tân, còn gọi là trại Thủ Đức. Mối quan hệ bí ẩn ấy, sẽ được nói đến sau, còn bây giờ- là việc riêng của Thành Chân! Sau sự việc bị Mười đen cho đàn em chém dằn mặt rất lâu, Thành Chân vẫn không đả động gì đến việc trả hận. Thế nhưng, cánh đàn em Hải Phòng của gã, vẫn đi đi về thành phố Hoa Phượng Đỏ, đã đem nổi nhục của riêng Thành Chân kể lại cho đàn anh đồng hương thất bại chung của giang hồ đất cảng.

Thành phố Hải Phòng, vốn nổi danh nhiều thứ, trong đó có cả truyện “máu me giang hồ”. Từ thời Sơn tóc bạc, Dũng Hồ, Tịnh què...qua đi, đất Hải Phòng lần lượt mọc lên những tay chọc trời khuấy nước như thủ cấp của tướng giặc Sầm Hưng. Vào thời Năm Cam đang xưng hùng xưng bá ở Sài Gòn, ba tên tuổi được xem số má dữ dội nhất đất Cảng, chẳng ai chịu nhường ai. Lâm già, ** Lý, ** Nên...những tên tuổi ấy cộng thêm các huyền thoại về thành tích của chúng đã làm cho Năm Cam tháo cả mồ hôi hột khi được bọn giang hồ Bake đa sự kể lại.

** lý đã từng vào Nam chơi nhiều lần, ghé đến sòng của Năm Cam không ít bận và cũng có những buổi nói chuyện cởi mở với y, một hôm đột ngột xuất hiện ngay trong vũ trường Cam. Ngồi cùng bàn với ** Lý là một tên Bake cùng độ tuổi có vẻ mặt hung ác lầm lì...

Ngồi rất lâu với chai Remy đã vơi quá nửa, ** Lý ngoắc một tên bồi lại gần dúi vào tay một tờ giấy bạc rồi hỏi nhỏ:

- Nãy giờ có nhìn thấy Mười đen đâu không?

Tên bồi nhìn quanh quất một hồi rồi lắc đầu. Như cảm thấy chưa xứng với món tiền “boa” hậu hĩnh, tên bồi cúi xuống ghé tai nói nhỏ:

- Mọi bữa là giờ này là có mặt ổng rồi... Chừng nào ổng lên em báo cho!

** Lý gật đầu và chờ khi tên bồi đi khỏi, gã nói với bạn:

- Kệ, chừng nào nó lên mình tính...Bây giờ tớ với cậu chui vào karaoké làm mấy bản nhạc cho vui!

Trang nhỏ nhẹ bước vào. Nàng vẫn còn khá xinh đẹp tuy tuổi đã quá ngũ tuần. Thấy ** Lý, vốn là khách quí của Năm Cam, Trang vồn vã:

- Trời đất ơi, sao lại ngồi một mình vậy cưng? Để chị gọi mấy đứa vô giúp vui hai cưng nghen? Chú Năm mà biết, tiếp hai cưng không tử tế, ổng chửi chết!

** Lý nhìn qua bạn ngầm hỏi ý, gã bạn lắc đầu, mặt vẫn lạnh như băng... Vốn từng trãi kinh nghiệm, Trang biết ngay có chuyện không ổn, nàng giả lã mấy câu rồi lui luôn ra ngoài.

- Gọi chú Năm xuống gặp chị liền, có chuyện! Trang nói với Yến.

Vừa gặp Năm Cam, Trang kể lại đầu đuôi không quên đưa luôn lời nhận xét bằng kinh nghiệm của mình. Năm Cam tái mặt, y biết ngay là có chuyện lớn. ** Lý mỗi khi vào Sài Gòn thường đến gặp y để chào xã giao, lần này chúng đến một cách âm thầm, ắt là có vần đề.

Tên bồi nhận tiền “ boa” của ** Lý được triệu tới để hỏi. Nghe rõ đầu đuôi, Năm Cam với sự nhạy bén bẩm sinh đã đoán ngay ra mục tiêu bọn ** Lý muốn “thịt”. Suy nghĩ một lúc, Năm Cam bắt đầu hành động gỡ rối.

- Chú đang ở đâu vậy? Năm Cam hỏi Mười đen qua điện thoại di động.

- Dạ em đang ở quận 4, lát em tới liền! Mười đen nhanh nhẩu trả lời.

Năm Cam cau mày, nói từng tiếng rành rọt qua điện thoại:

- Chú nghe rõ đây...Bây giờ chú đi theo đường Cầu Chữ Yvề nhà,trên đường đi không được ghé lại bất kỳ đâu. Sau đó, chú ngồi chờ điện thoại của anh, hông được tắt máy! Năm Cam ra lệnh.

Mười đen hốt hoảng hỏi dôn qua điện thoại. Gã biết có chuyện hệ trọng chớ ít khi Năm Cam cần dặn dò kỹ quá như vậy:

- Có chuyện gì vậy anh Năm?

- Chú đừng hỏi nhiều, chú cứ ở yên đó chờ anh giả quyết xong đã!

*

* *

Bằng nụ cười xã giao cố hữu, Năm Cam bước vào phòng karaoke, thấy ông trùm xã hội đen miền Nam đột ngột xuất hiện-hai gã giang hồ Hải Phòng vội đứng dậy đón tiếp.

- Hai chú vào chơi sao không nhắn anh một tiếng,lỡ tụi nhỏ có gì thất thố, anh biết ăn nói làm sao với nhau? Năm Cam vờ trách.

Đưa mắt nhìn nhau ngầm hội ý, cuối cùng sau một phút im lặng, ** Lý lên tiếng:

- Em xin giới thiệu với anh Năm đây là Hùng Tót-bạn thân của em, bây giờ đang sống ở Anh quốc về chơi Việt Nam...

- Hân hạnh được biết chú Hùng! Năm Cam vừa nói vừa đưa tay ra bắt. Sau vai ly xã giao Năm Cam vào đề luôn:

- Nghe tụi nhỏ báo lại hình như chú Lý có ý tìm thằng Mười đen?

Đắn đo một lúc, ** Lý nói toạc móng heo:

- Nói thật với anh Năm, sở dĩ bọn em đến đây mà không đến gặp anh để chào là không muốn anh buồn bọn em... chuyện của bọn em với thằng Mười đen, mong anh đừng xen vào!

Vẫn giữ nét mặt thản nhiên, Năm Cam đỡ lời với giọng mềm mỏng:

- Ồ có gì đâu chú ngại anh buồn...Giang hồ va chạm nhau là lẽ thường mà! Y ngồi xuống ** Lý nói với giọng buồn rầu:

- Có điều, dẫu sao thằng Mười đen cũng là thằng em, các chú cũng là em...Anh cũng không muốn có chuyện rắc rối, lỡ có gì tụi công an để ý thì mình thiệt thòi lắm... Chi bằng, nếu có thể cho thằng Mười đen đến tạ lỗi với các chú, có lẽ vẫn tốt hơn. Anh nói vậy, các chú nghĩ sao?

Lối nói chuyện biết điều như vậy của Năm Cam khiến ** Lý đâm ra nghĩ ngợi.

- Thôi bây giờ chẳng dấu gì anh Năm, bọn em đến đây là để tính sổ thằng Mười đen...Bọn em cũng chẳng ưa gì Thành Chân nhưng danh dự của đất Hải Phòng đâu có thể để cho ai muốn làm gì thì làm! Em nghe mấy đứa em nó bảo thằng Mười đen này láo lắm!

- Có lẽ các chú hiểu lầm rồi, thằng Mười cũng là thằng biết điều lắm, nếu không, dễ gì anh nhận nó về làm thằng em...

Nhận ra nét mặt chuyễn biến trên gương mặt của hai tay anh chị Hải Phòng, Năm Cam biết thành công vội nói luôn:

- Đề anh gọi thằng Mười đen đến cho anh em gặp nhau giải tỏa mọi hiểu lầm, anh em hoà thuận cùng chia nhau chén cơm sống, được vậy anh mừng..

Trước khi gọi điện cho Mười đen, Năm Cam còn làm thêm một động tác cho thật an tâm: hỏi mượn khẩu ruleau nòng trung của Hùng Tót cho vào két sắt!

Thế là, Mười đen thoát được kiếp nạn và với việc gỡ cứu đàn em khỏi những viên đạn “danh dự Hải Phòng”, Năm Cam đã trở thành “ ông anh suốt đời” của Mười đen. Sau này có bảo gã lao vào lửa, hẳn gã cũnng chẳng thể từ nan.

*

* *

Thời kỳ này, tuy anh Ba Thành đã qua đời sau một cơn nhồi máu cơ tim vào ngày mùng 2 Tết, nhưng về mặt đối phó với dư luận, Năm Cam vẫn có trong tay quá nhiều “thuộc hạ” trong giới làm báo. Phải gọi là thuộc hạ vì bọn này nhận tiền, quà của y để phục vụ cho y hệt như một chủ nhân!

Khi Huỳnh Bá Thành còn sống và đang ở cương vị lãnh đạo cao nhất của một tờ báo chuyên ngành. Năm Cam đã được ông giới thiệu với các thuộc cấp như một người bạn thân. Chính vì vậy, sau khi “ anh Ba” không còn, những kẻ hám lợi đã viện cớ “nể” anh Ba để tiếp tục giao du thọ lãnh phẩm vật của y. Hà Phi Long- một cấp phó của Ba Thành lần đầu được giới thiệu với Năm Cam đã bửa luôn một câu:

- Sao, lúc này làm ăn đàng hoàng chưa Năm Cam?

Yû bên cạnh có Ba Thành, Năm Cam tỏ vẻ giận dữ và nói luôn:

- Anh nói vậy nghĩa là sao? Tôi làm gì không đàng hoàng chớ?

Thấy căng nhận ra nét phật ý trên gương mặt cấp trên , Long bèn nói:

- Tôi nói vậy mà Năm Cam cũng giận sao?

Càng về sau, thấy có vẻ an toàn, hàng loạt nhà báo lao vào nhận tiền của y gọi là “ xài chơi” hoặc là “nhậu vài lon bia cho vui”.

Chính vì vây, khi Năm Cam đã bị sờ gáy lần đầu tháng 5 năm 1995, có đến chín vị chức sắc và phóng viên rải rác ở các báo nằm trong danh sách đen của cơ quan điều tra. Cũng may, cuối cùng họ vẫn là họ, vẫn ra rả “thiên chức người làm báo” trong lúc chén chú chén anh “ để làm việc cho Năm Cam”.

Đứng đầu trong việc quan hệ sòng phẳng với Năm Cam, là anh chàng Hoàng Linh báo Tuổi Trẻ, Quang Thắng, Đoàn Thạch Hãn...báo CaTP.v..v...

Hoàng Linh trong thời gian này chết mê chết mệt bởi một ả bán bia ôm ở quán Hoàng Mỹ nằm trên đường Trần Quang Khải quận 1. Hai chị em Tường Vy, Tường Vân cùng phục vụ một “ nhiệm sở”. Gái bia ôm mà, phải biết! Aû đàn bà ra sức lung lạc mồi chài gã phóng viên có gốc gác ở Nhị Bình-Hóc Môn bằng những thứ thượng đế hào phóng ban tặng cho mình. Tất nhiên, ngoài Hoàng Linh, với nghiệp dĩ bán bia ôm, ả phải chia sẽ phần trời cho với bất kỳ gã đàn ông nào có tiền của nhưng ham trò tửu sắc...

Sau những lần thề non hẹn biển với sự chứng kiến của Năm Cam, đôi “ trai tài gái sắc” đã quyết định gá nghĩa Châu Trần. Trước mắt, Tường Vy sẽ thôi “bẹo hình hài đem bán” để Hoàng Linh nuôi một cách “trong sạch” bằng những đồng tiền “có trời mới hiểu nổi nguồn gốc”-dù thu nhập của một anh nhà báo chưa đủ mua một chiếc váy đầm Versace hoặc bộ trang điểm hoàn toàn ngoại nhập.

Chính vì gông đeo cổ Tường Vy, Hoàng Linh bèn rủ rê lối kéo một nhóm mà bạn bè cùng giới gọi là “ liên minh ma quỷ” gồm: Hoàng Linh báo Tuổi Trẻ, Quang Thắng báo CATP,Tư Lê báo Sài Gòn giải phóng, Nguyễn Hùng báo Phụ Nữ TPHCM...để khi cần, hoặc cùng nhau “nện chí tử” hoặc “ ngồi vào bàn thương lượng” dập tắt nhưng thông tin tai hại cho “người biết điều”. Họ trở thành những bằng hữu thân thuộc nhưng không tránh khỏi “đồng sàng dị mộng”. Dần dà, để phục vụ cho trò chơi múa bút ăn tiền, cả nhóm tìm cách kết thân với Nguyễn Mạnh Trung- lúc này là phó phòng CSĐT phụ trách trọng á. Thay vì thông tin được Mạnh Trung cung cấp để viết bài, họ đi theo con đường “ không viết nhưng có tiền”!

Năm Cam than trời như bọng vì lỡ đeo mang “tình bằng hữu” với Hoàng Linh-Quang Thắng. Đã vậy, ông bạn Đoàn Thạch Hãn thỉnh thoảng lại:

- Anh X, anh Y...ở Ban Biên tập cần tiền đãi bạn bè mà vợ quản lý chặt quá, anh Năm có thể giúp dùm!

Nói nào ngay, Hãn kông phải là nói phét để lấy tiền xài vi ngay sau khi Hãn cầm tiền của Năm Cam, lát sau “anh X, anh Y” đều có gọi gọi điện đến cám ơn Năm Cam.

*

* *

Để giữ sức khoẻ phục vụ cho việc hưởng khoái hoạt trần gian, Năm Cam luôn duy trì một lịch tập thể dục thể thao đều đặn. Ngoài việc đi đánh tennis ở sân Hồ Xuân Hương, lúc này gia đình Năm Cam đã dọn về ở ngôi biệt thự 107 Trương định quận 3, Năm Cam cxòn thường xuyên bơi lội. Ơû hồ bơi đường Cách Mạng Tháng Tám, bóng dáng một người đàn bà ma mị trong cuộc đời ông trùm bắt đầu xuất hiện.

Người thiếu phụ có chiếc eo thắt nhỏ, cặp đùi dài và bộ ngực ngồn ngộn đi qua trước mắt, Năm Cam chợt cảm thấy rạo rực trong lòng. Y giờ đây đã có tiền, có quyền lực, dĩ nhiên không thiếu gái tơ, nhưng nhan sắc mặn mà của thiếu phụ, đã làm Năm Cam tránh không tránh khỏi xao xuyến.

Suy nghĩ một lúc để tìm cách làm quen, Năm Cam đánh bạo bước đến cạnh hồ nơi thiếu phụ đang nhịp nhàng theo kiễu bơi ếch.

- Cô bơi như vậy chưa đúng lắm đâu! Năm Cam nói.

Thiếu phụ ngước cặp mắt đen ướt rượt nhìn ông trùm. Phải nói là Năm Cam rất chịu khó chăm chút dáng vẻ bên ngoài nên nhìn y rất trẻ. Đồng thời, vốn là vận động viên bơi lội của quân đội Sài Gòn, vóc dáng của y vẫn gọn gàng và khỏe mạnh. Thiếu phụ chợt mỉm cười:

- Em không có thầy dạy. Nếu được, anh chỉ cho em bơi nghen?

Bươc đầu làm quen như vậy là tạm ổn- Năm Cam bắt đầu tiến công một cách từ tốn và êm ái theo kiểu của y và đã thành công nhiều trên tình trường.

Vài tuần sau, thiếu phụ nhận lời đi uống nước rồi dùng cơm với ông thầy dạy bơi...Tất nhiên, đoạn cuối của chiến dịch đã đến sau đó không lâu, thiếu phụ đã cùng “ ông thầy” đi vào một khách sạn ở Thủ đức để...học bơi!

Thu- tên người đan bà xinh đẹp thua Năm cam chỉ 5,6 tuổi nhưng thoạt trông, không ai có th6ẻ đoán nàng đã vượt qua ngưỡng cửa “ băm”! có chồng, con đã lớn, nhưng Thu vẫn còn tính lãng mạn- nếu không muốn nói huỵch toẹt ra bằng một danh từ khác, nên đã ngã vào vòng tay Năm Cam để hưởng một chút mặn nồng ân ái mà gã chồng mê mải làm ăn không có thời giờ mang đến cho nàng. Vả lại, Năm Cam- vốn xuất thânlà một giang hồ mạt hạng, có đủ trò đồi truỵ để chinh phục lòng khao khát dục vọng của thiếu phụ đang độ hồi xuân. Càng lúc, đôi nhân tình già càng say đắm nhau hơn...

Để gọi là giúp đỡ người tình tuyệt vời, Năm Cam bèn đưa cô nàng vào một số sòng bạc để cầm cố cho vay...đặc biệt là bán vòng cẩm thạch cho chủ sòng mới phất hoặc con bạc đang hồi vận đỏ. Chính vì lý do luôn cặp kè với ông trùm vào những chốn phức tạp thị phi nên giang hồ tự phong cho Thu chức vợ bé ông trùm, dù nàng có chồng con sờ sờ ra đó!

*

**

Sơn Bạch Tạng tên thật là Trần Quốc Sơn, sinh năm 1962 gốc Hà Nội, đã xiêu dạt vào Nam bởi một sự tình cờ. Lúc bấy giờ, thủ đô- khi nhắc đến giang hồ, người ta chỉ biết đến hai đại gia là Khánh trắng và Phúc bồ, ấy vậy mà Sơn đụng độ với Khánh Trắng và thắng lợi gần như tuyệt đối.

Quen thói côn đồ, Khánh trắng xem dưới mắt không người và đánh giá thấp Sơn. Đúng là Sơn luôn gọi Khánh trắng bằng anh, nhưng gã vốn chẳng xem Khánh ra gì. Khi va chạm, Sơn vác kiếm chém nhau với Khánh trằng và đuổi Khánh chạy dài. Khánh lãnh luôn vài nhát ngã lăn trên đường, Sơn giơ cao lưỡi kiếm bén ngót toan kết liễu luôn ông anh đầu gấu về Tây Thiên. Thấy ánh mắt sợ sệt van nài của Khánh, Sơn đỗi ý chém luôn vào cặp chân của kẻ thất thế...Từ đó, dù giao hảo với băng của Sơn nhưng thâm tâm của Khánh sợ Sơn hơn sợ cọp!

Một lần bị công an truy đuổi, Sơn đang bỏ chạy đột nhiên đỗi ý...gã ngừng lại và quay mặt nhìn về anh cảnh sát khu vực năng nổ đang hăm hở đuổi tới. Nhanh như cắt, Sơn thò tay vào bụng rút súng, tay kia đánh văng mũ của “ kẻ anh hùng trên đường phố”... Phát súng Sơn bắnsượt da đầu của anh cảnh sát khiến anh điếng hồn ngừng lại, Sơn phá lên cười một cách điên dại rồi quay đầu bỏ đi...Sau đó, để tránh khỏi sự săn lùng của công an Hà Nội, Sơn xuôi tàu vào Nam, miền đất thánh của những kẻ luôn mang trên vai một vài bản án nặng nề.

Sống ít lâu dưới sự cưu mang của đàn em, Sơn tỏ ra khó chịu trước sự tù túng và lệ thuộc. Gã ngõ ý định chinh chiến để dành lấy một số quyền lợi sống cho mình và các đàn em như cách đã từng thực hiện ở Hà Nội...

- Ấy chết, không được đâu anh Sơn... Ở đây bọn Sài Gòn đã quen thuộc địa bàn, lại có những mối giao du lớn...anh đang bị truy nã gắt, sinh chuyện là vướng ngay với bọn công an...gã đàn em vội ngăn lại “ mộng bá đồ vương” của đàn anh.

- Chứ sống như thế này chán chết! Sơn buột miệng than thở.

Suy nghĩ một lúc, gã đàn em chợt nhớ ra vộio vàng reo lên:

- Thôi, em nhớ ra rồi anh Sơn a...tầm cỡ của anh, em nghĩ chỉ có giới thiệu với 6ng Năm Cam mới được! Bản lĩnh của anh phải xài đúng chuyện mới không phí, vả lại- sự quan hệ với các giới chức của ông Năm dư sức để đảm bảo an toàn cho anh, ông ấy là đàn anh số 1 ở Sài Gòn mà!

Nghe lời đàn em, Sơn đồng ý để gã tìm người có uy tín để tiến cử mình cho Năm Cam. Gã cũng nghe tiếng Năm Cam cũng hào phóng, giao kết rộng...thử một chuến xem sao, nghĩ vậy-Sơn bèn chờ...

Nguồn tin Sơn bạch tạng đang có mặt ở Sài Gòn đã đến với Năm Cam từ lâu, y vẫn cho người ngầm theo dõi hoạt động của gã nhưng chưa thấy có động tịnh nào gây phương hại đến cơ đồ của mình, nên Năm Cam vẫn lờ đi.

Sau khi nhận được lời đề nghị giúp đỡ của Sơn thông qua những tên đàn em Hà Nội đang tính sống ở Sài Gòn, Năm Cam lập tức họp bộ tham mưu lại để tính toán. Cuối cùng Thành Chân và Lý Đôi...đều khuyên ông trùm thò tay ra cứu vớt Sơn trong thế kẹt để mua lấy chút ân tình.

Cuộc gặp gỡ diễn ra chóng vánh, Năm Cam tạo điều kiện cho Sơn hoạt động một vài sòng bạc để có thu nhập. Sơn hết sức vui vẻ và cảm ơn rối rít.

Có một điều mà ít tên giang hồ nào chịu hiểu: không phải cứ hễ có máu mặt, đâm chém liều mạng, là có thể giàu có bẳng nghề mỡ sòng bạc. Để thành công trong lĩnh vực kinh doanh lòng đam mê đỏ đen, như ông trùm Năm Cam, cần có nhiều yếu tố mà không ai, từ Đại cathay đến Sơn đảo...có được. Sự nhẫn nại, nham hiểm và thậm chí, biết lòn cúi khi cần thiết cũng là một bản lĩnh cần có để trở nên một ông trùm.

Sơn cũng vậy, gã không có sự trì chí nhẫn nại để tích cóp một cánh từ tốn và chậm rãi như Năm Cam. Đã vậy thói quen hào phóng ‘ vung tay quá trán” của gã đã không cho phép bành trướng qui mô của sòng bạc mà trái lại, số vôn ngày àng teo tóp dần cho đến lúc Sơn đành phải giải tán công ty!

Thời gian cũng đã có lẽ xoá mờ dấu tích tội lỗi của mình gây ra trên đất chôn nhau cắt rốn, Sơn nghĩ vậy ên quyết định đến gặp Năm Cam nói lời từ giã để “qui cố hương”. Hà Nội, với gã- vẫn cứ là một thiên đường!

Năm Cam ngõ ý tiếc và ra vẻ cố cầm giữ Sơn ở lại với mình. Có điều, ngay sau khi Sơn về Bắc, Năm cam hết sức vui mừng, chỉ thiếu điều mỡ tiệc cúng heo! Kè kè bên mình một quả lựu đạn, chẳng biết nổ lúc nào ai chẳng sợ?

*

**

Điệu-vợ Thọ đại uý, là người sinh ra và lớn lên ở cứ địa 148 Tôn Đản, không đẹp nhưng khá giỏi giắn khôn ngoan. Năm Cam trao cho trách nhiệm “hàng -xáo” cho thị. Hàng Xáo, thoạt nghe cứ ngỡ là đơn giản, thực ra phải là người tinh ma quỉ quái. Một con bạc “ khát nước”, tức là thua sặc máu đến độ ù cả tai, luôn luôn nhìn quanh quất tìm quới nhơn. Hàng xáo phải nhìn đúng ra thời điểm và biết rõ khả năng tiềm tàng của nạn nhân để “ ra tay tế độ”. Giấy tờ nhà, xe, ...thậm chí, chỉ cần đó là một “ tay chơi có ba má giàu có” hoặc có “ vợ là con gái rượu của các đại gia”, sẽ được hàng xáo qui ra lợi nhuận để gật đầu bảo lãnh những canh bạc ăn thua lớn. Kiểu cho vay nóng, cầm cố đủ loại này, dĩ nhiên có mức lãi xuất kinh khủng: từ 20 đến 30, có khi lên đến 40,50% mỗi tháng. Bởi sự quan trọng của hàng xáo như vậy, nếu không phải là đích thân Trúc mẫu hậu hoặc Điệu thì đừng hòng được giao phó!

Phú nẩu-một con bạc gốc Huế, lui tới các sòng bạc đến độ nhẵn cả mặt và cũng đã cúng cho tổ hợp Năm Cam không biết bao nhiêu là tiền của. Một hôm, Phú đến “giải trí chút ít” ở sòng 148 Tôn Đản. Gặp cơn bỉ cực, tiền bạc mang theo thua sạch, Phú quay qua cầu cứu Điệu. Năm chục triệu quăng ra như muối bỏ biển, chỉ sau vài cây bài đen kịt, Phú bèn quyết định thế chấp căn nhà lấy tiền gỡ gạc. Đúng bài bản, Điệu giở trò:

- Căn nhà của chú, thêm một trăn nữa là cùng! Đó là anh em với nhau...

Bấm bụng nhận lấy số tiền Điệu đưa cho trước sau là 150 triệu, Phú lao vào xới bạc, để chưa được nửa giờ sau, gã cháy túi!

Về nhà thuyết phục vợ đưa giấy tờ cho mình thế chấp, Phú tỏ ra hết sức sợ hãi:

- Em nên nhớ, anh lỡ mượn tiền của băng Năm Cam...không sòng phẳng là chết ngáp chớ chẳng phải chuyện chơi đâu!

Đàn bà vôn tiếc của, vợ của Phú nẩu cần gì biết Năm Cam là ai, vội làm đơn thưa sòng bạc của y. Lá đơn chưa kịp gởi đi, may sao có người quen biết vội cản lại và góp ý:

- Chị muốn chết hay sao chớ? Bọn nó là xã hội đen, dao búa lúc nào cũng sẵn sàng trong tay... Đã vậy, mối quan hệ của Năm Cam với các nhân vật thế lực, cả thành phố này ai mà không biết?

Người vợ mặt tái xanh tái xám vì sợ và tiếc của, thấy vậy “ người-hiểu –chuyện” bèn tặc lưỡi buông luôn một câu:

- Có như vầy thì may ra... Chị gởi đơn lên Bộ Nội Vụ và đồng thời tiếp luôn những lá đơn khác ra Hà Nội, mới may được việc!

Thế là những lá đơn tố cáo tại hại đối với đế chế Năm Cam xuất hiện trên bàn những vị lãnh đạo cấp cao ở tận Hà Nội.

*

**

Thông tin tối mật tầm cỡ an ninh quốc gia còn có khi bị rò rỉ bởi người hám tiền hám gái, huống hồ...

Việc vợ của Phú nẩu làm đơn tố cáo gởi ra Hà Nội đến tai của Năm Cam vào một buổi trưa trong buổi tiệc nhậu có vài ba quan chức...

Về nhà, y lập tức cho gọi Điệu đến để cho hỏi nguồn cơn. Nghe xong, Năm Cam bảo Hiệp phò mã lập tức đến tìm ông Tư Ánh tại nhà riêng.

Oâng Tư ra tiếp Hiệp và sau khi ông biết chuyện, ông cười xoà:

- Tưởng gì, chuyện ấy không có gì là khó, chỉ sợ thiếu tiền thôi!

Năm Cam nghe nói mừng vô hạn và lập tức tiến hành việc lập tức hoá giải lá đơn. Oâng Tư cùng Hiệp phò mã đi xe hơi ra Bắc. Mối quan hệ của Tư Ánh với các quan chức của Bộ Nội Vụ đủ để ông ta hứa chắc sẽ thành công.

Nào ngờ, sau cuộc gặp thân tình ở nhà ông Trịnh Thanh Hiệp-thiếu tướng cảnh sát, ông Tư mới hiểu số phận của Năm Cam như chỉ mành treo chuông, chắc chắn sẽ bị bắt không chóng thì chầy!

Hay tin dữ, Năm Cam chết điếng. Y lập tức đáp máy bay ra Hà Nội cùng Thành Chân để tìm cách “chạy thuốc”. Tìm đến Hùng phe, tên này-sau khi tham gia tham khảo y kiến các quan thầy, đành lắc đầu. Đến Thành cận, gã chủ khách sạn có nhiều mối quan hệ với những nhân vật tầm cỡ, cũng nhún vai tỏ ý bất lực.

Lay hoay ở thủ đô một thời gian, Năm Cam được Thành Chân giới thiệu với hàng loạt anh chị có tên tuổi đất Bắc. Tuy được trọng vọng và chiêu đãi đủ các loại gái tơ, lẫn một vài nghệ sĩ đã thành danh, Năm Cam cũng không sao quên được lưỡi gươm công lý đang treo lơ lửng trên đầu. Hệt như Ngũ Tử Tư thời Đông Châu, Năm Cam chợt nhận ra hai bên tóc mai đã nhuốm bạc từ lúc nào!

Quay về Sài Gòn, Năm Cam quyết định ngừng mọi hoạt động phi pháp.

*

**

Tại khách sạn Victory nằm ở góc ngã tư Võ Văn Tần-Nam Kỳ Khởi Nghĩa, xảy ra một việc tưởng chừng như không dính líu đến Năm Cam như lại gây cho y không ít phiền toái sau này khi đã sa lưới...

Nhật Cùi-tên thật là Đào Kim Ngọc, tên du đãng hạng bét phất lên từ hẻm nhà thờ Tân Định, bạn cùng xóm với Ngọc-em gái Trọng Két. Nhờ bảo kê một số nhà hàng bia ôm, Nhật cùi đâm ra rủng rỉnh tiền bạc. Phú quí sinh lễ nghĩa, gã tổ chức sinh nhật cho con ở nhà hàng bên trong khách sạn. Cuộc vui có đầy đủ mặt giang hồ có tên tuổi ở Sài Gòn đặc biệt là có Tài lùn, Chương còm...được xem là số 1 ở Phú Nhuận. Năm Cam cũng được mời nhưng cũng chẳng còn lòng dạ nào mà đến dự, chỉ gởi quà mừng.

Đêm ấy, một lãnh đạo tỉnh Minh Hải có công việc đang nghỉ ở khách sạn, tài xế đến đón đúng lúc bữa tiệc của Nhật cùi vừa tan. Đang ngật ngưởng bởi cơn say, các ông tướng giang hồ nghe tiếng còi xe bổng đâm ra khó chịu.

- Mẹ kiếp, thằng nào bóp kèn inh ỏi vậy bay? Nhật cùi lên tiếng.

Thấy bọn say rượu mặt mũi cô hồn, anh tài xế không dám trả lời trả vốn gì...Nhật cùi quát tháo một hồi, bỗng lên cơn cao hứng hất hàm...Cả bọn lao vào đập vỡ kính xe và toan nện luôn tài xế lẫn vị lãnh đạo nọ!

Dĩ nhiên sau đó Nhật cùi bị hốt và lãnh luôn hai năm cưỡng bức lao động vì thái độ ngông cuồng của mình.

*

**

- Ba ơi, có người đến tìm! Hiệp phò mã thông báo.

- Ai vậy? Năm Cam hỏi, có phần hơi ngạc nhiên vì trái với qui luật, lẽ ra ai đó muốn “ diện kiến” anh Năm phải nhờ Hiệp phò mã gọi điện thỉnh thị trước, y đồng ý tiếp mới được vời tới gặp.

- Dạ, mấy anh bên Văn Phòng 2 của Bộ muốn gặp...

Năm Cam mừng rơn, từ vài ngày trước-những cảnh sát đội đặc nhiệm của Bộ từ Bắc vào đã được Năm Cam cho người tiếp cận. Họ cũng chịu ăn uống đãi đằng và có vẻ dễ tính nên Năm Cam thử đặt vấn đề:

- Mấy chú giúp anh nói với ông tướng Trịnh Thanh Thiệp một tiếng, anh hứa sẽ khong quên ơn! Miễn là được việc giá nào cũng xong!

Giờ đây họ đến tìm ắt là có chuyễn biến tốt...Năm Cam tin chắc vào điều đó.

- Mời anh Năm đi gặp xếp tụi tôi...trung tá Ngọc, biệt danh Ngọc điếu, phó phòng trọng án cục CSHS Bộ Nội Vụ nói với vẻ mặt tươi tắn.

Năm Cam lật đật thay quần áo để lên xe để đi cùng “các ông bạn mới”.

- Anh Năm nghe chúng tôi đọc lệnh bắt khẩn cấp rồi ký nhận nghen? Một sĩ quan cảnh sát trong nhóm Ngọc điếu nói. Năm Cam nghe mà rùng mình.

Y cảm thấy đất như sụp dưới chân, y lẳng lặng nghe hết nội dung lệnh bắt rồi lúi húi ký tên vào. Hóa ra y đã mắc mưu “điệu hổ ly sơn” từ lúc nhóm cảnh sát đặc nhiệm của Bộ có mặt ở Sài Gòn!

Hôm sau, Năm Cam được áp giả ra sân bay Tân Sơn Nhất để đưa ra Hà Nội hệt như những chuyến đi chơi trước đó, có điều-lần này y không phải mang theo hành lý, trên tay được đính vào 2 chiếc còng, một ở cổ tay một ở ngón tay cái! Trước mặt, không phải là bọn đệ tử cúc cung tận tuỵ mà là Ngọc điếu với khẩu Ak bá xếp dưới vạt áo khoác!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

 
Ky nang ban hang ky-nang-ban-hang
10 10 1125 (c) by
Google Thủ thuật, hacking, tool, code, công cụ